Từ vụ chó cắn chết người, kể chuyện về người 'mót' cà phê
Chào các bạn
Tôi đọc phần tranh luận rất sôi nổi về số phận của nạn nhân trong bài viết của Luật sư Nguyễn Minh Thuận: "Vụ chó cắn chết người chứa đựng nhiều uẩn khúc", xin kể thêm cho các bạn về những người mà các bạn dùng cho cái từ đầy hoa mỹ là dân nghèo đi mót cà phê.
Tôi năm nay đã 52 tuổi, đã từng hơn 18 năm đi làm đủ nghề ở xứ người trong đó cũng có trồng cà phê ở Gia Lai ở Đăk Lăk , có nuôi tôm ở Bạc Liêu và nhiều nghề khác nữa . Xin thưa rằng sau từng ấy năm tôi lại phải bỏ tất cả để về lại Sài Gòn làm nghề buôn bán với gia đình của mình.
Có bạn nói nếu họ vào mót cà phê mình bắt được thì giao chính quyền xử lý thì tôi đã từng phải van xin các anh công an vào can thiệp vì những người đi mót này. Nhưng sự việc ngày càng thêm tồi tệ, hơn 100 gốc cà phê của tôi đã được những người mà các bạn dùng cho cái từ đầy hoa mỹ là dân nghèo đi mót cà phê này thu hoạch hộ đến trơ trọi, chỉ còn cái cây chẳng có nhánh hay cành gì cả. Báo công an ư, họ ở cách rẫy của chúng tôi xa lắm, đến nơi họ cũng hứa hẹn đủ điều.
Cái tôi bị mất ở đây chính là thành quả lao động, một sự lao động chân chính và đầy khó nhọc, và đâu phải cứ dùng sức người sức của ra là đạt được mà còn mong cả ở ông trời cho mưa thuận gió hòa mới tìm được chút tiền lời. Nhưng họ vẫn cứ vào mót, mót từ cái máy bơm nước, mót cả hàng trăm mét ống dẫn nước từ suối lên đến rẫy, mót luôn cả những bao phân chúng tôi chưa kịp bón. Từ Gia Lai tôi bán bỏ tất cả về Dăk Lăk làm lại và cũng màn cũ diễn ra. Tôi lại bán bỏ để về vùng Long Khánh làm lại lần nữa là trồng chôm chôm và sầu riêng. Sau bao nhiêu vất vả cực nhọc thì cây chôm chôm cũng cho tôi trái nhưng vẫn là bọn người mót này vào thu hoạch hộ.
Tôi canh và bắt quả tang được cả bọn 5 hay 6 người ôm mấy bao chiến lợi phẩm trong vườn của mình, chặn lại hỏi anh đi đâu vô vườn của tôi thì được trả lời là đi mua chôm chôm. Tôi hỏi mua bao nhiêu thì mỗi người cầm đưa cho tôi vài tờ giấy 2 ngàn và cười chế giễu tôi trong khi tay mỗi người vẫn ôm chặt cái bao chiến lợi phẩm mà họ mót được. Tôi lấy lại hết những gì chúng lấy và chỉ khoảng 1 tuần sau cả vườn của tôi chẳng còn gì nữa, lớp bị chặt ngã đổ, lớp bị đốt cháy và đốt luôn cái chòi tôi dựng lên để canh gác. Con trai tôi lúc đó chỉ 10 tuổi mà trong mắt nó lúc nào cũng có cái nhìn đầy thù hận, vì có quá nhiều kẻ xấu cứ phá công việc làm ăn của gia đình nó.
Và sau 9 hay 10 năm đi lang thang tứ xứ tôi lại phải bán bỏ tất cả về miền tây những mong sẽ đổi đời với nghề nuôi tôm cá. Nhưng cũng vậy, tôi nuôi tôm thì bị chúng ngang nhiên vào xúc tôm, con tôi ra la lên thì chúng nó bảo tao lấy chút xíu về nhậu mà la gì mậy , cứ vậy đấy, cứ như của ông cha chúng nó để lại và còn nhiều điều tồi tệ khác nữa.
Và cuối cùng tôi phải từ giã cái nghề nuôi trồng của mình và lên lại Sài Gòn để làm lại từ đầu.
Theo : VnExpress
Xem Thêm :
- TPHCM đơn thương độc mã trong quản lý game online
- Lý giải về mây lạ xuất hiện tại Hà Nội
- Sẽ công khai nguyên nhân ca tử vong tại trụ sở công an bắc giang
- 10 sự thật đáng ngạc nhiên về Facebook
- Nạn cướp tiền bằng kim tiêm dính máu
- Xe Honda "loạn giá": Cái lý của kẻ mạnh?
- Lặng lẽ quét rác giữa đêm giao thừa rét buốt
- Chuyện có hậu cho bé trai bị xích ở Trung Quốc
- 'Sao mẹ lại hại chết cha như thế?'
- “Đinh tặc” giết người!


LinkBack URL
About LinkBacks















